Bình thường

Tôi yêu đất yêu người
Yêu từ cánh cò, yêu gót chân trâu
Yêu ánh mắt em Mèo, em Thái
Yêu tiếng trẻ trâu lảnh lót khắp cánh đồng

Tôi sinh ra trên đất đồng bằng
Đã quen tanh tách cào cào, ngọt ngào hương lúa
Quen cái ôm sít ngón chân này đất đen, đất đỏ
Chiều buông diều, đuổi chuồn trốn tiếng mẹ gọi cơm

Quê hương thênh thang nằm duỗi dài bên hàng tre biết hát
Có con sông vắt ngang ngang đồng ngang đường ngang cả những nhớ thương
Thấm thoắt thoi đưa
Quê hương vẫn dịu dàng, vẫn bình yên, vẫn ngây thơ ở lại
Tôi đi…

Đây thủ đô phồn hoa, tráng lệ
Nhiều bụi nhiều còi nhiều vất vả
Đất nước đang vặn mình vươn lên


Tôi cùng các bạn tôi, cùng tuổi trẻ
Cuốn theo những ngã rẽ cuộc đời
Người ở lại với cánh diều, người đi viễn xứ
Người cùng tôi lăn lộn giữa thành phố thủ đô

Học hành, rồi công việc
Dở dang nên chẳng ai kịp ngoảnh lại nhìn
Chỉ thấy buồn
Buồn đời thường
buồn lý tưởng
buồn nước mắt, mồ hôi

Rồi cuộc đời như dòng sông chỉ biết lặng trôi
ngỡ ngàng trôi qua lọt qua kẽ tay tuổi trẻ
ai cũng biết nhưng chỉ nhìn nhau than thở
lũ chúng ta chẳng mấy mà già

Rồi vợ rồi con rồi cửa rồi nhà
rồi chồng chất bao điều trăn trở
rồi xếp lại xó nhà bao giấc mơ dang dở
hạnh phúc giản đơn là tiểng trẻ con cười

bên tách trà thơm ta lại kháo nhau về cuộc đời
chỉ là
một két sắt
giấu kín
những ước mơ.

Please follow and like us:
error0
fb-share-icon0
Tweet 20
fb-share-icon20

Comments